Món quà quý nhất với người yêu thương là sự hiện diện

Spread the love

Rất nhiều người trong chúng ta đều cho rằng, yêu thương phải được chứng minh bằng điều gì đó cụ thể như một món quà sinh nhật đủ tinh tế; một bữa tối đủ lãng mạn hay một khoản tiền đủ để người kia bớt lo lắng…. nhưng ít ai nhận ra một điều món quà quý nhất với người yêu thương là sự hiện diện.

Sự hiện diện không phải cho có mặt mà là sự có mặt thật sự. Ta ở đó, lắng nghe, không điện thoại, không có công việc. Chỉ đơn giản là ở đó.

Món quà quý nhất với người yêu thương là sự hiện diện

Món quà quý nhất với người yêu thương là sự hiện diện trong những ngày rất bình thường

Thường thì chúng ta cứ phải đợi đến dịp đặc biệt như sinh nhật, kỷ niệm, lễ, Tết… mới nghĩ đến tặng quà. Vậy nhưng ta lại quên rằng phần lớn cuộc đời là những ngày rất bình thường.

Những buổi tối ăn cơm xong, mỗi người một góc. Những sáng cuối tuần, ai cũng bận việc riêng. Những cuộc gọi vội vàng giữa giờ làm…. Chính trong những ngày rất bình thường ấy, sự hiện diện lại trở nên quý giá.

Có những lần cuối tuần, tôi về nhà với bố mẹ, cũng chả làm gì cả, cũng không có những lời lẽ yêu thương, chỉ là ngồi đó uống trà, nghe mẹ kể chuyện trong làng, trong xóm, trả lời các câu hỏi của bố, kể cho bố mẹ nghe chuyện khu tập thể của mình… Chỉ như vậy thôi nhưng bố mẹ tôi yên tâm và vui lắm.

Có những thời điểm chúng tôi thật sự bị công việc rồi cơm áo gạo tiền cuốn đi, về nhà ít hơn, đó cũng là lúc chúng tôi nhận được những cuộc điện thoại chỉ để trả lời câu hỏi của bố mẹ: cuối tuần này các con có về không? Và như bừng tỉnh, chúng tôi lại sắp xếp để về nhà, dù có thể chỉ về chơi được vài tiếng đồng hồ. Nhưng với cha mẹ, với người thân, vậy là đủ.

Với những người bạn thân cũng vậy. Có những lúc họ không cần lời khuyên sắc sảo, không cần phân tích đúng sai. Họ chỉ cần một người ngồi cạnh, nghe họ kể lại nỗi buồn đã lặp đi lặp lại cả chục lần. Không sốt ruột. Không cắt ngang. Không phán xét.

Sự hiện diện, khi đó, là một cái ô mở ra giữa trời mưa.

Khi chúng ta có mặt, người mình thương mới cảm thấy mình được đặt ở vị trí quan trọng

Bản thân tôi từng nhiều lần “có mặt” mà không thực sự ở đó. Ngồi cạnh người yêu thương nhưng mắt dán vào màn hình. Nghe họ nói nhưng đầu óc chạy theo một việc gì đó khác. Trả lời “ừ”, “được” theo phản xạ, rồi sau đó không nhớ mình vừa đồng ý điều gì.

Cho đến khi người đối diện không nói gì nữa, tôi mới nhận ra khoảng cách không đến từ địa lý mà nó đến từ sự thiếu hiện diện.

Món quà quý nhất với người yêu thương là sự hiện diện, bởi vì khi ta có mặt trọn vẹn cũng đồng nghĩ với việc ta nói với họ rằng: “Họ quan trọng hơn tất cả những thứ đang làm ta phân tâm lúc này”. Cảm giác được ưu tiên ấy không thể mua bằng tiền.

Sự hiện diện là khi ta thực sự lắng nghe người yêu thương của mình nói câu chuyện của họ, có thể là áp lực công việc, có thể là một chút bất bình, có thể là điều khó khăn… Ta cũng chả cần phải đưa ra lời khuyên, cũng không có giải pháp, chỉ cần ta không rời đi khi họ cần nhất.

Sự hiện diện là cách yêu thương giản dị nhưng bền nhất

Chúng ta sống trong thời đại rất dễ kết nối, nhưng lại khó chạm vào nhau thật sự. Tin nhắn có thể gửi trong vài giây. Cuộc gọi video chỉ cần một cú chạm nhưng sự hiện diện đúng nghĩa đòi hỏi nhiều hơn thế.

Nó đòi hỏi ta đặt xuống cái tôi bận rộn. Đặt xuống nhu cầu phải đúng, phải thắng, phải tỏ ra mạnh mẽ. Đặt xuống cả thói quen muốn sửa chữa người khác ngay lập tức.

Hiện diện là chấp nhận ngồi cùng nỗi buồn của người mình thương mà không tìm cách xua nó đi. Là ở cạnh cha mẹ khi họ lặp lại một câu chuyện cũ. Là dắt con đi dạo mà không tranh thủ trả lời email. Là ngồi bên người yêu trong một ngày họ chẳng vui, dù mình cũng mệt.

Tôi cũng nghĩ nhiều đến những lần mình bỏ lỡ. Lỡ không nghe máy khi bố gọi, vì nghĩ “để lát nữa gọi lại”. Lỡ từ chối một cuộc hẹn vì quá bận. Lỡ rời đi quá sớm khỏi một cuộc trò chuyện chỉ vì sợ trễ giờ.

Cuộc sống không cho chúng ta cơ hội quay lại mãi mãi.

Vì thế, nếu hỏi tôi bây giờ món quà quý nhất với người yêu thương là sự hiện diện có đúng không, tôi sẽ không do dự mà trả lời đúng. Và đôi khi, đó là món quà duy nhất chúng ta còn kịp trao.

Không cần chờ đến khi có điều gì xảy ra. Không cần đợi đến lúc mất đi mới tiếc nuối. Chỉ cần hôm nay, khi ai đó ngồi trước mặt mình, ta nhìn họ lâu hơn một chút. Nghe họ chậm hơn một chút, ở lại thêm một chút.

Yêu thương, rốt cuộc, không phải là làm được bao nhiêu điều lớn lao. Mà là có đủ can đảm để ở lại trong những khoảnh khắc rất nhỏ.

Và nếu một ngày ai đó hỏi tôi muốn nhận món quà gì, có lẽ tôi sẽ trả lời: “Chỉ cần bạn ở đây. Thật sự ở đây”.

Bạn có đồng ý kiến với Thuywriter không? Ý kiến của bạn là gì, hãy chia sẻ bằng cách để lại bình luận bên dưới bài viết này nhé.

Cám ơn bạn đã ghé trang blog Thuywriter, bạn đừng quên đăng ký để nhận bài viết mới. Thuywriter cũng có món quà nhỏ tặng cho bạn, đó là hai Ebook miễn phí để bạn có thể bắt đầu hành trình trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.

10 câu hỏi chữa lành

5 bước viết nhật ký cảm xúc

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang