Có những chuyến đi mang tên là “sẻ chia”, nhưng chuyến xe định mệnh ấy lại chở các em đi vào vùng bão tố. Tin dữ ập đến, bàng hoàng, xót xa. Nhưng giữa những ngổn ngang của đớn đau, tin em vẫn còn ở đó, dù là trong giấc ngủ sâu, đã nhen nhóm lên trong lòng tất cả chúng ta một ngọn lửa: Ngọn lửa của hy vọng.
Người ta vẫn bảo: “Còn người là còn hy vọng”. Câu nói ấy chưa bao giờ thấm thía đến thế, ngay lúc này, ngay tại đây. Đừng ngủ nữa, dậy đi thôi chàng trai của những yêu thương.
Em à! Em là chàng trai mang trái tim thiện lương, người đã chọn dành những ngày tháng tuổi trẻ để mang niềm vui đến cho người nghèo khó. Chẳng có lý do gì mà một trái tim ấm áp như thế lại ngừng đập. Em đã chiến đấu để sống sót qua khoảnh khắc kinh hoàng nhất của vụ lật xe, thì giờ đây, hãy tiếp tục chiến đấu để vượt qua “giấc ngủ” này nhé.

Dậy đi thôi em!
Ở ngoài kia, bầu trời vẫn xanh và nắng vẫn vàng. Ở ngoài kia, những người bạn cùng chuyến xe với em đang nén đau thương để hồi phục từng ngày. Họ cần em tỉnh lại để thấy rằng sự hy sinh và nỗ lực của cả đoàn không uổng phí. Và quan trọng hơn cả, ở ngay bên cạnh giường bệnh này, có những người yêu thương em hơn cả sinh mệnh.
Em có nghe thấy tiếng vợ em gọi không? Tiếng con thơ ngây thơ hỏi “Bao giờ bố về?”. Đó không chỉ là tiếng gọi, đó là sợi dây neo giữ, là mệnh lệnh của trái tim buộc em phải quay về. Đừng để họ đợi lâu quá, em nhé.
Sự chờ đợi là thử thách khắc nghiệt nhất, nhưng cũng là minh chứng rõ nhất cho tình yêu. Mọi người tin em, tin vào sức sống mãnh liệt của một người đàn ông trụ cột, tin vào phép màu sẽ được dệt nên từ chính nghị lực của em.
Cuộc đời này vốn dĩ vô thường, ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi mỏng manh như sợi tóc. Nhưng chính trong những hoàn cảnh nghiệt ngã nhất, con người ta mới thấy mình mạnh mẽ đến nhường nào.
Bài học này không chỉ dành riêng cho em, mà cho tất cả chúng ta – những người đang nín thở dõi theo từng nhịp tim của em trên màn hình monitor. Rằng đừng bao giờ đầu hàng số phận. Rằng chừng nào lồng ngực còn phập phồng, chừng đó chúng ta còn cơ hội để viết tiếp cuộc đời mình. Đừng bỏ cuộc, dù bóng tối có bao trùm đến đâu, vì phía cuối đường hầm luôn là ánh sáng.
Đọc thêm: Khi can đảm là chìa khóa của sự tự do
Gửi đến những người bạn đồng hành cùng em trong chuyến xe ấy: Hãy mạnh mẽ lên! Các bạn đã cùng nhau đi gieo hạt mầm yêu thương, giờ hãy cùng nhau gieo hạt mầm của sự tái sinh. Vết thương trên da thịt rồi sẽ lành, nỗi ám ảnh rồi sẽ nguôi ngoai, chỉ cần chúng ta không gục ngã trong tâm tưởng.
Còn em, chàng trai kiên cường. Đã đến lúc kết thúc giấc ngủ dài rồi. Hãy mở mắt ra, nhìn những người thân yêu đang vây quanh. Hãy tỉnh lại để thấy rằng: Yêu thương có sức mạnh chữa lành mọi vết thương.
Chúng tôi vẫn ở đây. Kiên nhẫn. Nguyện cầu. Và tin tưởng tuyệt đối. Dậy đi thôi, cuộc đời vẫn đang chờ nụ cười của em!


