Hoàng tử bé dạy tôi điều gì?
Không phải đến khi đọc Hoàng tử bé tôi mới biết ngước nhìn bầu trời. Từ lâu rồi, tôi đã có thói quen ngước nhìn bầu trời để ngắm những vì sao, ngắm ánh trăng treo lơ lửng trên cao.
Hôm nay, sau khi đọc xong trang sách cuối cùng của cuốn Hoàng tử bé của tác giả Antoine de Saint – Exupé, tôi bỗng thấy một nỗi buồn man mác, một cảm giác tiếc nuối mà không biết vì điều gì. Vì câu chuyện kết thúc lửng lơ, vì không biết Hoàng tử bé sau đó sẽ ra sao, hay vì tác giả của cuốn sách, người duy nhất biết rõ số phận cậu bé, cũng đã không còn để kể tiếp.

Người lớn có một kiểu buồn rất kỳ lạ, vừa đủ tỉnh táo để biết đó chỉ là một câu chuyện, nhưng lại vẫn rung động như thể tất cả đều có thật. Tôi đọc xong, gấp sách lại, ngồi lặng một lúc và tự hỏi: “Không biết cậu bé ấy bây giờ đang ở đâu?” Câu hỏi nghe có vẻ trẻ con, nhưng cảm xúc thì rất thật.
Điều khiến tôi bất ngờ là cuốn sách mỏng ấy không cố gắng “dạy dỗ” tôi theo kiểu lên lớp. Nó chỉ kể lại những cuộc gặp gỡ của Hoàng tử bé với một bông hồng kiêu kỳ, một chú cáo muốn được thuần hóa, một người phi công cô đơn giữa sa mạc. Thế mà, bằng cách nào đó, trong từng chi tiết rất ít lời ấy, tôi lại nhìn thấy chính mình và những người xung quanh.
Tôi nhớ đến những người đã từng đi qua đời mình, có người ở lại, có người đi mất, có người biến thành một cái tên lâu lâu chợt nhớ, có người trở thành nỗi đau mà nhắc đến vẫn thấy nhói. Đọc đến đoạn chú cáo nói: “Cậu sẽ trở nên có trách nhiệm với bông hồng của cậu”, tôi lặng đi vài giây.
Trong cuộc đời của mình, có bao nhiêu lần chúng ta đi vào cuộc sống của ai đó, khiến họ hy vọng, khiến họ gắn bó, rồi một ngày lặng lẽ rời đi, coi như chưa từng có gì? Lúc ấy, tôi nhận ra: hóa ra “thuần hóa” không phải chuyện riêng của Hoàng tử bé và chú cáo, mà là chuyện của bất kỳ ai đã từng được yêu và đã từng làm người khác tổn thương.
Bạn có thể đọc thêm bài viết 3 cách để tiếp tục sống sau những tổn thương.
Hoàng tử bé không bắt tôi phải học thuộc lòng điều gì. Nó chỉ đặt ra cho tôi những câu hỏi nhỏ: Điều gì là quan trọng?
Tôi đã thực sự nhìn thấy ai đó bằng trái tim mình chưa, hay chỉ toàn nhìn nhau bằng bề ngoài, bằng danh thiếp, bằng công việc, bằng vài ba câu chuyện trên mạng xã hội?
Nhiều khi, ta bảo “hiểu nhau lắm”, nhưng thực ra chỉ biết được những phần người kia chủ động kể, còn những điều sâu hơn như nỗi sợ, vết thương, niềm tin… thì lại chẳng chạm đến.
Mỗi lần ngước nhìn bầu trời, tôi thấy trái tim mình trong đó
Cái kết của cuốn sách làm tôi bị hẫng một nhịp. Tác giả không nói rõ Hoàng tử bé còn sống hay đã chết. Chỉ để lại một khoảng trống, như một dấu ba chấm lơ lửng.
Có người chọn tin cậu bé đã trở về hành tinh của mình, tiếp tục chăm sóc bông hồng. Có người lại thấy đó là một cuộc chia tay vĩnh viễn.
Còn tôi, ban đầu thấy rất khó chịu. Tôi muốn một câu trả lời dứt khoát, rõ ràng. Nhưng càng nghĩ, tôi càng hiểu ra: trên đời này, không phải chuyện nào cũng có kết thúc “rõ nghĩa” như ta muốn.
Có những người ta không kịp chào tạm biệt tử tế. Có những mối quan hệ không có một lý do rõ ràng vì sao lại rạn nứt. Có những ước mơ chưa kịp làm đến nơi đến chốn đã buộc phải dừng.
Cuộc đời giỏi để ngỏ mọi thứ. Và đôi khi, trưởng thành chỉ đơn giản là học cách chấp nhận những cái kết chưa trọn vẹn, học cách sống tiếp với những câu chuyện không có “phần hai”.
Bước ra ban công, tôi lại ngước nhìn bầu trời như mọi khi. Nhưng hôm nay cảm giác không còn giống trước nữa. Những vì sao, thay vì chỉ “đẹp”, bỗng có câu chuyện.
Tôi tưởng tượng ra một ngôi sao nhỏ, nơi Hoàng tử bé đang ngồi, chân đung đưa, tay chống cằm, nhìn xuống thế giới chúng ta.
Có thể cậu sẽ cười nhẹ khi thấy chúng ta bận rộn tranh cãi vì những điều không đáng, tự làm khổ mình vì những thứ mà nếu nhìn từ xa, hóa ra chẳng có ý nghĩa gì nhiều.
Tôi nhận ra, trong mình vẫn còn một phần rất trẻ con. Phần biết tin vào một cậu bé sống trên hành tinh bé bằng cái ghế, phần thấy một cái hộp cũng đủ để tưởng tượng ra một chú cừu bên trong, phần dễ buồn vì một cuốn truyện mỏng.
Và tôi thấy mừng vì phần ấy vẫn chưa chết hẳn. Bởi khi ta còn có thể buồn vì một nhân vật tưởng tượng, ta vẫn còn khả năng rung động. Mà đã còn rung động, thì vẫn còn có thể yêu thương, có thể sống chân thành.
Người lớn thường rất bận. Bận với công việc, bận với tiền bạc, bận với lo toan, bận với danh hiệu, bận với chuyện hơn thua. Họ đo giá trị của một ngày bằng số việc đã làm, số email đã trả lời, số tiền đã kiếm được.
Họ ít khi ngước nhìn bầu trời, ít khi dừng lại lâu để nghe một câu nói tưởng chừng đơn giản: “Điều quan trọng nhất không thể nhìn thấy bằng mắt.”
Tôi cũng là một trong những người lớn như thế. Nhưng nhờ Hoàng tử bé, ít nhất, tôi nhắc được mình: nếu đã phải tiếp tục sống trong thế giới của người lớn, cũng đừng vứt bỏ hoàn toàn ánh nhìn của một đứa trẻ.
Từ nay, khi ngước lên bầu trời, có lẽ tôi sẽ không tìm Hoàng tử bé một cách cụ thể, vì tôi biết chẳng có ngôi sao nào hiện lên cái bóng hình của cậu.
Nhưng tôi sẽ coi đó như một cái cớ để hỏi lại chính mình vài điều nhỏ: Hôm nay mình đã sống bằng trái tim hay chỉ bằng thói quen? Mình đã thật sự lắng nghe ai đó hay chỉ nghe cho có? Mình có đang làm tổn thương một “bông hồng” nào đó trong đời mình vì sự vô tâm không?
Bầu trời vẫn là bầu trời cũ. Những vì sao vẫn là những vì sao cũ. Ánh trăng vẫn tròn khuyết theo chu kỳ của nó. Chỉ là người đứng dưới bầu trời đã khác đi một chút.
Tôi của sau Hoàng tử bé vẫn bận rộn, vẫn lo lắng, vẫn có những ngày kiệt sức. Nhưng đâu đó, trong những tối ngước nhìn lên, tôi biết có một cậu bé nhỏ ở rất xa đang nhắc tôi: hãy dịu dàng hơn với thế giới này, và với chính mình.
Đọc thêm bài viết: Những cuộc gặp gỡ dạy tôi cách sống dịu dàng hơn
Có lẽ, chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đã đủ để gọi là một cuốn sách “để lại điều gì đó” trong đời. Không cần những lời to tát. Chỉ cần từ hôm nay trở đi, mỗi lần nhìn trời, tôi không còn chỉ thấy bầu trời, mà còn thấy một phần trái tim mình trong đó.
Bạn đã đọc Hoàng tử bé chưa? Hãy để lại cảm nhận của bạn về tác phẩm này dưới bình luận nhé.
Và bạn cũng đừng quên đăng ký Thuywriter để nhận bài viết hay mỗi ngày nha.


