Có những người bước vào cuộc đời ta rất nhẹ. Nhẹ đến mức ta không nhớ nổi tên họ. Nhẹ đến mức họ chỉ xuất hiện vài giây trong ngày. Nhưng bằng một cách lặng lẽ, họ để lại trong ta một sự ấm áp, một lời nhắc nhở hoặc một bài học nhỏ giúp ta sống dịu dàng hơn.
Tôi nhận ra một điều, không chỉ những người thân quen, mà cả những người ta gặp giữa đường cũng có thể trở thành “người thầy” theo cách rất riêng. Sống dịu dàng không phải là gồng mình lên để tốt mà đơn giản chỉ là nhìn mọi việc theo cách dịu dàng hơn.

Những cuộc gặp gỡ dạy tôi sống dịu dàng hơn
Bác bảo vệ và bài học về sự tử tế, tận tâm
Tôi thường đi qua cổng cơ quan vào buổi sáng. Bác bảo vệ ở đó mỗi ngày, nụ cười lúc nào cũng tròn đầy như thể bác chưa từng mệt mỏi. Có hôm tôi vội quá, không kịp cúi đầu chào nhưng bác vẫn gật đầu và nói nhỏ: “Ừ, chào nhé, chúc một ngày vui nhé”.
Một câu nói bình thường nhưng theo tôi cả ngày. Bác bảo vệ khiến tôi hiểu rằng, dù công việc thế nào, mình vẫn có thể cho đi chút ấm áp của sự tử tế, chút quan tâm dành cho những người xung quanh.
Bạn có thể đọc thêm trong bài viết: Hạnh phúc từ những điều nhỏ bé để thấy những điều nhỏ xíu có thể nâng đỡ ta cả một ngày dài.
Chị bán rau và bài học về sự thật thà
Gần nhà tôi có một chị bán rau đã ngoài 50. Chị lúc nào cũng nhanh tay, nhanh miệng và thật thà đến mức đáng yêu.
Có lần tôi trả nhầm tiền, tôi cũng không để ý, đi mua đồ khắp chợ, khi quay về, thấy chị gọi với từ xa tới rồi bảo nãy em trả nhầm tiền này, chị chưa kịp gọi mà em chạy xe nhanh quá, chị trả lại nhé.
Khoảnh khắc ấy làm tôi thấy lòng mình ấm áp, bởi giữa cuộc sống đôi khi khiến ta phải cảnh giác thì hành động của chị lại nhắc tôi rằng, sự tử tế vẫn tồn tại, chỉ là quá giản dị nên đôi khi ta chẳng nhận ra.
Chị nấu bếp ấm áp và tinh tế
Ở cơ quan tôi có một chị nấu bếp, chị trông rất xù xì, với nhiều người chị ấy khó tính, có phần “ghê gớm” và hơi bảo thủ. Nhưng với tôi thì lại thấy khác, chị ấy thật sự quan sát, tinh tế và biết quan tâm mọi người theo cách riêng của mình.
Chị biết tôi không ăn được nhiều món, nên hôm đó nếu thực đơn là món tôi không ăn được thì chỉ cần tôi lên bếp ăn là sẽ có một phần trứng rán nóng hỏi mang ra mà chưa cần tôi phải yêu cầu. Hoặc có hôm tôi lên ăn muộn, phần cơm của tôi đã được chị cất giữ và khi thấy tôi nó luôn được hâm nóng lại.
Chị không nói nhiều nhưng nếu tôi có mặt ở cơ quan mà không lên ăn chị sẽ hỏi cẩn thận để biết rằng không phải vì tôi chê đồ ăn chị nấu mà đơn giản là tôi có khách hoặc hôm đó tôi muốn “bỏ bữa”.
Những việc chị làm, những lời hỏi han của chị đối với tôi đã mang đến cho tôi cảm giác được quan tâm một cách tinh tế, kín đáo và ấm áp. Đó cũng là lời nhắc tôi về lòng biết ơn đối với từng bữa ăn, từng sự chăm chút nhỏ bé mà trước kia tôi coi như điều hiển nhiên.
Chị lao công và bài học về nụ cười trong gian khó
Tôi gặp chị lao công vào những buổi chiều muộn mỗi khi tôi đi bỏ rác. Bàn tay chị chai sần, áo đẫm mồ hôi, nhưng nụ cười vẫn đầy ắp trên môi.
Gọi là chị nhưng thực ra chị ấy bằng tuổi tôi. Một lần tôi hỏi: “Bà mệt không”. Chị ấy cười và nói: “Mệt bà ạ, nhưng tôi cũng vui”. Thấy tôi có vẻ không hiểu, chị nói ngay: Tôi vui vì được làm việc, vì có việc làm. Tôi vui vì có những người như bà trò chuyện, hỏi han và thông cảm công việc của chúng tôi.
Nghe nói vậy, tôi thực sự thấy lặng người đi. Và rồi tôi suy nghĩ: ồ thì ra mình cũng là một phần trong niềm vui của chị ấy. Vậy ra niềm vui cũng giản dị làm sao, niềm vui nó không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở cách ta nhìn cuộc sống.
Tất cả họ, từ bác bảo vệ, chị bán rau, chị nấu bếp, chị lao công… đều không hẹn mà gặp, không thân mà lại thương.
Họ không dạy tôi bằng lời, họ dạy tôi bằng chính cách họ sống. Họ dạy tôi tử tế không cần điều kiện, cho đi mà không cần tính toán, quan tâm mà không cần ồn ào, biết ơn từ những điều nhỏ, sống dịu dàng hơn với chính mình và với người khác.
Bạn có thể đọc thêm: Mỗi ngày một hạt giống tích cực. Với tôi, những con người giản dị ấy chính là những “hạt giống” nhẹ nhàng gieo vào đời sống tôi để tôi nở hoa theo cách chậm rãi nhất.
Tôi nhận ra rằng, cuộc đời mình được xây nên từ cuộc gặp với những con người như thế, những người không tên nhưng có một vị trí rất riêng trong lòng mình.
Sống dịu dàng không khó, chỉ cần mình nhìn cuộc sống với con mắt dịu dàng, nhẹ nhàng và ấm ấp
Bạn có thể để lại bình luận bên dưới bài viết, chia sẻ về những cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng lại mang đến bài học cuộc sống cho bạn nhé.
Bạn cũng đừng quên đăng ký Thuywriter.com để nhận bài mới mỗi ngày.
Thuywriter dành tặng bạn hai ebook miễn phí, như một cách đồng hành cùng bạn trong hành trình trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.



Pingback: So sánh bản thân với người khác, thói quen khiến ta kiệt sức